Điện Ảnh

Ngọc Lan – Tôi luôn là... ẩn số với nghề

09/03/2018 Tác giả: Lữ đắc Long
Hẹn gặp Ngọc Lan phải đến 3 lần vì... kín lịch. Phải thêm một chặng đường dài 15 km mới đến được Khu công viên điện ảnh ở Thủ Đức, nơi cô đang thu hình bộ phim nhiều tập của đạo diễn Minh Mún... Phải đợi thêm gần 3 tiếng đồng hồ, mới nghe được giọng thỏ thẻ của nàng: Anh ơi, quay xong rồi, ở đâu em chạy ra liền.  

Phải nói như thế mới biết được, dù chỉ mới ngày đầu năm, nhưng sự bận rộn của bà mẹ trẻ Ngọc Lan rất ư là tất bật. Tuy nhiên gặp nhau là chỉ có cười, bởi sự thân thiện, sự duyên dáng của Ngọc Lan vẫn tiềm ẩn, cứ gặp người quen là cô cứ trò chuyện rất ư xôm tụ. Và chúng tôi đã có buổi tâm sự đầu năm:

Hơn 10 năm trước Ngọc Lan chỉ là một cô diễn viên bập bẹ vào nghề, đã có người nói em sẽ là ngôi sao phim ảnh? Em nghĩ gì về dự đoán này?

Nằm mơ em cũng không người mình lại được phúc phần thế này. Lúc mới vào nghề, chỉ một cảnh quay khóc vì bị người yêu bỏ rơi ngay giữa cánh đồng với hơn một chục diễn viên quần chúng mà em cứ loay quay cả buổi trời, không biết làm sao cho nước mắt chảy. Tức nhiên là đạo diễn mắng té tát, và ngay cả bản thân em cũng ấm ức, bực bội tự giận bản thân mình quá tệ, và tự thề với lòng phải làm nghề diễn viên cho bằng được. Suốt một thời gian dài theo với nghề, em luôn dặn lòng phải hết mình, phải chiến đấu từng cảnh quay, dù khổ, dù cực, dù nguy hiểm cũng phải “chơi”. Không phải “chơi” để nổi tiếng mà đó là một trách nhiệm của một người làm nghề. Em chỉ nghĩ đơn giản thế thôi.

So với các diễn viên trường lớp, Ngọc Lan vẫn là người ngoại đạo, bí quyết nào giúp Lan trưởng thành và thành công như ngày nay?

Đúng là nếu không có trường lớp sẽ bị thua thiệt nhiều lắm, vì mình sẽ không biết bắt đầu từ đâu, phân tích nhân vật nhân thế nào, nuôi cảm xúc ra sao, rồi giữ vững phong độ, bản lỉnh nữa. Nhưng bù lại, không phải là không có con đường riêng cho người tự học. Ở phim trường còn có đạo diễn, các cô chú anh chị diễn viên... chỉ cần mình biết chuyện mọi việc tự khắc sẽ đến với mình. Em nhớ có lần đi quay Video ca nhạc chung với cô nghệ sĩ Ngọc Đáng bên cải lương... Lan cứ rình để ý, sau đó hỏi cô về những vấn đề mình thắc mắc. Cô cười và bảo: “ con muốn nhập vai, điều đầu tiên là con phải hiểu nhân vật, phải yêu nhân vật mình đảm nhận, con phải sống với nó theo từng cung bậc vui buồn... Lúc đó tự nhiên cảm xúc của con sẽ đến và mình sẽ diễn được thôi... Chỉ mấy câu ngắn gọn thế thôi, nhưng nó đã theo Lan suốt chặng đường 15 năm. Cứ mỗi lần nhận vai là mình cứ trăn trở, tìm hiểu về nhân vật của mình và cứ thế mà đem cảm xúc đến với từng vai diễn.

Theo Ngọc Lan có sự may mắn trong nghề hoặc có cái câu tổ nghiệp phù hộ gì đó đối với mình hay không?

Ngày trước, Lan hay nghĩ rằng phải tự mình cố gắng thì mình mới dám nghĩ đến tổ nghiệp. Và bây giờ, sau những giờ phút thăng trầm với nghiệp, Lan khẳng định không có tổ là không có sự thành công đâu. Tổ cho mình thêm nghị lực, niềm tin để mỗi khi ra hiện trường, mình rất dễ chan hoà với bạn diễn, dễ tiếp thu ý kiến của đạo diễn nhằm phối hợp nhuẫn nhuyễn. Nghiệp diễn cuả tụi Lan, cứ như một tập thể bóng đá, tất cả cũng phải hài hoà, gắn bó, chỉ cần gãy một bộ phận nhỏ là hỏng một cảnh quay ngay. Nên sự thành công của Lan, bao giờ Lan cũng tri ân đồng nghiệp là điều tiên quyết.

Đi quay nhiều, ắt Ngọc Lan cũng nếm trải nhiều cay đắng của nghề cũng như nhiều ê ẩm của các cảnh quay?

Ngày mới vào nghề, tôi gặp khá nhiều cạm bẫy, nếu ngày đó không tỉnh táo, có lẻ bây giờ ngã rẻ là gì Lan cũng chưa biết nữa. Chấp nhận từ chối nhiều cơ hội tốt bằng mối quan hệ, để đi lên bằng chính nội lực của mình đòi hỏi sự cố gắng kinh lắm. Trong phim Mặn hơn muối, vì diễn ở vùng sâu của biển, tổ thiết kế không thể đem xe bồn nước đến được, thế là tôi phải diễn với nước thải của muối diêm. Nước thải thì phải hôi thúi rồi, và việc trầm mình khóc nức nỡ với cơn mưa bất đắc dĩ ấy đã khiến về nhà tôi nằm gục luôn vì đuối. Sau cảnh này tôi đã khóc vì tủi thân. Không có một người thân bên cạnh, tức quá tôi chỉ biết viết lên faec book, như trút nỗi “căm hờn” từ nghiệp diễn mà thôi. 

Đến cảnh người phụ nữ “gan lì” (Thuyền giấy) khóc vì mất con, tôi đã thét lên đến độ, mẹ tôi từ Sài Gòn ra đoàn phim ở tận Phan Thiết phải chạy ào từ trên lầu xuống đất trong tâm thế hoảng loạn vì không biết con gái của mình đã gặp tai hoạ gì? Cứ mỗi lần tôi diễn cảnh khó, đạo diễn Nhâm Minh Hiền rất biết ý Lan, cứ để tôi nhập vai theo độ “hoang dã” theo ý mình, và cứ thế mà thu hình, rất nhiều cảm xúc với những cảnh quay như vậy.

Khi đoạt giải thưởng diễn viên xuất sắc, Ngọc Lan nói tới tính đồng nghiệp rất quan trọng trong nghề. Nhưng đã có lần nghe đồn, Ngọc Lan từng “ganh tỵ khi thấy Mai Phương Thuý có qua nhiều người lo, còn mình thì phải hì hục với từng bộ đồ diễn. Chuyện này thực hư ra sao?

Đây là thật chứ không đồn. Thời nông nỗi ấy mà. Thời đó, em vào vai con ông chủ giàu có, nhưng trang phục nếu mua cho đúng nhân vật là tốn rất nhiều tiền. Đang cân nhắc, quay sang thấy Mai Phương Thuý hết thùng đồ mới này là tới những bộ đồ khác vừa đẹp vừa sang trọng, trong khi đó Thuý đóng vai con nhà nghèo có bà mẹ ở dưới quê.

Tính Lan bộc trực, thẳng thắn nên đi gặp thẳng đạo diễn cự liền, quyết hỏi cho ra sự thật.

Lần đó bị mắng một trận te tia, và cũng lần đó, Lan mới hiểu được sự thứ tự trên phim trường. Cái gì cũng phải có lý do của nó. Thuý là hoa hậu, nên có nhiều nhãn hàng muốn quảng cáo, nên tập trung lo cho Thuý. Còn mình, chỉ là diễn viên bình thường, chỉ hưởng theo chế độ của đoàn phim. Qua sự việc này, em thấy mình vẫn còn trẻ con lắm, nhưng nó lại là một bài học rất quý cho mình khi làm nghề.

Nói đến Ngọc Lan, người ta thường nhắc đến nàng kiều trong Kiều nữ săn đại gia. Hiện giờ cả ba chị em ( Lý Nhã Kỳ và Thuỳ Lâm) có thường gặp nhau và có ước một điều gì cho cuộc hội ngộ này không?

Phải nói là em cám ơn đạo diễn Võ Ngọc đã cho em một vai diễn ấn tượng. Nhờ nó mà em mới được toả sáng như bây giờ. Bộ ba kiều nữ ngày ấy, bây giờ mỗi người đều có một hướng đi riêng và ai cũng có sự thành công nhất định. Dù không thường gặp nhau, nhưng tin tức thời @ như bây giờ, chúng tôi vẫn luôn quan tâm nhau. Tôi luôn ước ao, có được mọt buổi họp mặt cả đoàn phim chắc là vui lắm. Hôm rồi có gặp anh đạo diễn, ảnh nói: “ Lan sinh em bé rồi, không còn làm kiều nữ được đâu, nói xong ảnh cười ha hả...”.

Với 15 năm kinh nghiệm, sở hữu nhiều vai diễn xuất sắc, nếu được mời đi giảng dạy liệu Ngọc Lan có sẵn sàng?

Không, tôi sẽ không dám dạy đâu, vì mình không phải là người được đạo tạo bài bản. Nhưng nếu mời tôi giao lưu, kể lại những kinh nghiệm cho các em thì tôi rất sẵn sàng. Tính tôi rất thích giao lưu, nhưng phải đúng nơi, đúng việc, chứ hỏng dám tài lanh đi vào các trường đào tạo để “mùa rìu” qua mắt thợ thì hỏng dám đâu…

Ngọc Lan nghĩ thế nào về truyền thông?

Cực kỳ quan trọng kỳ quan trọng và cần thiết. Nhưng rất tiếc trước đây Ngọc Lan không hề có ý nghĩ như vậy. Cứ nghĩ mình cứ lo làm hết mình, việc gì đến sẽ đến. Nhưng đến giờ, Lan thấy truyền thông đơn giản là truyền đi những thông tin mình đã làm, đang làm để những khán giả, những người thân mình biết được những thông tin chính thống về mình. Có như thế, mới tương tác và lan rộng ra cho nhiều người biết về sản phẩm của mình.

Nhưng cũng từ truyền thông đã đem đến cho Ngọc Lan nhiều điều bức xúc?

Lan từng buồn "não nề" trước những thông tin sai về mình. Tính Lan nóng lắm, đụng chuyện là bức xúc ngay. Cũng may nhờ có ông xã kiên trì góp ý, khuyên nhủ chân tình mới ổn thoả được. Truyền thông nó như con dao hai lưỡi, mình phải biết chứ không sẽ bị thiệt rất nhiều. Người ta có quyền viết những thông tin họ có, nếu như sai, mình phối hợp chỉnh lại cho đúng. Thế thôi, vì đó cũng là công việc kiếm sống của họ mà. Theo Lan, đã chấp nhận vào nghề show biz là phải biết chấp nhận những thương đau từ truyền thông!

Ở phim trường mỗi lúc rảnh Lan thường làm trò “hề” cho nhiều người nhằm quên mệt nhọc. Ở nhà Lan lại thích tiếng cười từ các thành viên. Theo Ngọc Lan cả hai nơi này có ý nghĩa như thế nào đối với mình?

Nghề phim cực lắm, nếu không tự tìm cách giải tress cho mình là xem như tự làm khổ mình. Tức nhiên là khi đứng trước máy quay mình phải tập trung cao độ. Ngoài ra những giờ phút chờ đợi, chuyện mình “live trim”, tán gẫu, làm trò... tất cả cũng chỉ để có tiếng cười động viên tinh thần anh em làm việc thôi. Về đến nhà, sau một ngày vất vả, với Lan, tiếng cười trong gia đình quan trọng lắm. Nên rất cần những câu chuyện dí dỏm kể cho nhau nghe cũng là một yêu cầu tất yếu.

Từ khi làm bà mẹ trẻ Lan nghĩ gì đến người mẹ của mình? Lan có thường dành bất ngờ cho mẹ.

Mẹ của Lan đến nay đã ngoài tuổi 60 rồi, gần như cả cuộc đời chỉ biết lo cho con. Hai  năm nay, vì bận sinh sinh em bé nên việc chăm chút cho mẹ không được nhiều như trước. Cứ mỗi lần sinh nhật hay ngày 8/3 là Lan luôn nghĩ ra một cái trì gì là lạ cho mẹ vui. Có năm, Lan phải tập hát suốt mấy ngày trời, rồi tranh thủ lúc giải lao, tự quay riêng cho mình một cái MV ca nhạc dành cho mẹ. Quay xong đăng face book, nhờ người tặng hoa, tặng bánh sinh nhật để mẹ bất ngờ. Năm nay, có ông xã, chắc chắn sẽ có một buổi ăn đặc biệt và cả những phần quà bất ngờ cho Mẹ.

Lữ Đắc Long

Ảnh: Thái Nhàn

 

 

 

 


  
@Copyright :  D&P Group

Tin liên quan